Sài Gòn – Thành phố những đêm không ngủ

0
152

Đã lâu lắm rồi, Sài Gòn không có cảm giác “oằn mình”, những con phố trở nên trống trải. Sau đợt dịch lần thứ 2, nhiều cửa hàng đóng cửa, các tấm banner được giăng mắc khắp khu phố trung tâm với dòng chữ: “Mặt bằng cho thuê lại…”. Sau hiệu lệnh cho các quán bar, phòng trà hoạt động, niềm vui có được hồi sinh, “thay áo mới”?

“Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui”

Tôi lang thang vào một buổi sáng, trong thời điểm các quán bar, phòng trà đã được cho mở cửa trở lại. Sau “đợt bão” lần thứ 2 của mùa covid -19, con phố Bùi Viện đã bắt đầu có những chuyển mình thay đổi. Những chiếc ghế bắt đầu được xếp ra, những chai cồn rửa tay cũng được bày phía bên ngoài hàng hiên của quán. Phục vụ các quán ăn, quán bar ở xung quanh cũng có chút hồ hởi chờ đợi chiều về – thời điểm con phố này chính thức sôi động và huyên náo.

Tôi để ý người đàn ông chủ một quán ăn Ấn Độ, ngồi “thừ” mặt ra nhìn vào khoảng xa xăm. Ông có cái điệu buồn buồn rười rượi làm tôi liên tưởng đến cảm giác “chờ tàu” đến đón của hai chị em Liên và An trong tác phẩm “Hai đưa trẻ” của nhà văn Thạch Lam. Tôi tiếp tục đi trên con phố này hai lượt để quan sát và ngắm nhìn phố phường.

Gần Bùi Viện là đường Trần Hưng Đạo. Nhiều mặt bằng cho thuê đều treo tấm biển “cho thuê lại”. Tôi lang thang thêm lúc nữa và quyết định sẽ đến một phòng trà, quán bar nào đó. Nhưng vẫn chưa đến giờ các địa điểm này đón khách, tôi đành đi về tìm kiếm thông tin trên mạng.

Tôi nhắn tin cho hàng loạt phòng trà thuộc diện lớn nhất TP. Hồ Chí Minh. Tất cả đều khá im ắng và tôi nhận lại được một tin nhắn tự động: “Sẽ trả lời sau…”. Niềm vui cuối ngày hiện diện khi tôi liên hệ được với phòng trà thuộc diện tầm trung. “Tôi là một bác sĩ. Phòng trà mở cửa dưới sự giám sát chặt chẽ của tôi, theo khuyến cáo phòng chống covid-19 của Bộ Y tế….”, chủ phòng trà hồi đáp. Cuộc điện thoại diễn ra ngay sau đó, tuy nhiên cũng không giải quyết được gì nhiều, vì người chủ quán hẹn “thứ 7 sẽ có chương trình ca nhạc nhớ ghé…”, nghĩa là hôm nay quán vẫn chưa mở cửa.

Có lẽ, mùa covid-19 đã khiến mọi người làm việc khó khăn hơn. Vì ai cũng sợ tốn tiền, sợ quảng cáo rồi lại phải dừng hoãn. Tôi tiếp tục tìm kiếm và thấy dòng chữ của một phòng trà, chuyên tổ chức các đêm nhạc trẻ rằng: “Dù là quán nhỏ không nằm trong danh mục đóng cửa mùa dịch nhưng vẫn vui lây cho ngành nightlife Saigon, giờ đây chính thức trở lại. Dịch bệnh đã ít nhiều được khống chế. Yêu lắm Sài Gòn ơi.”

Ừ, có lẽ là niềm vui. Tôi nhớ đến 2 câu nhạc trong bài hát “tình ca” của nhạc sĩ Quốc Bảo rằng: “Lòng ta còn bao nhiêu ngày để yêu – Mà vẫn hân hoan Mùa xuân nở môi cười…”.

“Chắc tình yêu ấy tái sinh ta lại”

Ngày hôm sau, tôi đã tìm về trong ký ức một quán tên “Văn” chuyên tổ chức, biểu diễn nhạc xưa hàng đêm. Quán nằm trong một con hẻm nhỏ ở Bình Thạnh, TP. Hồ Chí Minh, được trang trí khá mỹ miều, theo đúng phong cách của dân làm nghệ thuật.

“Quán Văn” mang đủ cảm thức về một trường Đại học Văn Khoa cũ từ năm 1967. Một cái tên quen thuộc trong những tụ điểm văn nghệ tiên phong của những thanh thiếu niên, sinh viên, học sinh thời bấy giờ. Chủ Quán Văn chia sẻ: “Quán Văn đã đưa tên tuổi nhiều nghệ sĩ sáng tác, trình diễn đi sâu vào lòng thưởng ngoạn của giới trẻ và người mộ điệu, từ Thanh Lan/Từ Công Phụng đến Khánh Ly/Trịnh Công Sơn… và nhiều nhạc sĩ, thi sĩ khác”.

Phải nói, sau mùa dịch covid – 19 lần thứ 2 này mọi thứ đều bắt đầu lại hết sức khó khăn. Tôi còn nhớ rất rõ, sự cập rập của cuộc điện thoại người chủ quán phòng trà tự nhận mình là bác sĩ. Sự vội vã, lẩn tránh là điều khó tránh khỏi trong lần dịch thứ 2 đầy trắc trở này. Quay trở lại với Quán Văn, Thiên Di, chủ quán cho biết thêm: “Qua hai đợt dịch vừa rồi, hầu như mọi người đều có những khó khăn riêng. Điều này, khiến tôi có một chút thay đổi về cách sống và suy nghĩ. Mùa dịch này khiến chúng ta sống chậm lại, nhìn nhận mọi vấn đề kỹ càng. Đồng thời, biết trân trọng cuộc sống đang có, những người thân, bạn bè…”.

Chủ quán là một con người ở vùng đất “huyền ảo” Đà Lạt, tâm hồn luôn “ướp” đủ đầy những bản tình ca của Trịnh Công Sơn, Ngô Thụy Miên, Vũ Thành An… Vì vậy, Quán Văn luôn mang tới một cảm giác đầy đủ sự trải nghiệm từ không gian cho tới từng bài hát dành cho người mộ điệu.

Tôi thì nhớ mãi cái cảm giác nghe giọng ca của cô Khánh Ly từ bộ đĩa “chim sơn ca” đầy mộc mạc, mê mị ở đây. Nhưng đó là câu chuyện khác của gần 2 năm về trước, khi những bản tình ca không có mùa dịch covid-19.

 

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.